Ý nghĩa của mỗi ngón tay đeo nhẫn


Năm ngón tay tượng trưng cho năm vị thần trong thầnthoại Hy Lạp; đeo nhẫn ở ngón nào là vinh danh một cách vô tình hay cố ý vị thần tương ứng. Nào Zeus nào Poseidon nào Aphrodite, dù quên mất vị nào vào với ngón nào rồi, chỉ còn nhớ ý nghĩa tính cách người đeo nhẫn, đại khái như sau:
- Đeo nhẫn ngón cái: ngón cái đại diện cho nội tâm và ước muốn. Ai đeo nhẫn vàongón cái rất nhạy cảm với những biến đổi dù nhỏ nhất do môi trường sống gây ra cho nội tâm mình. Kẻ đeo nhẫn ngón cái cũng hếtsức kiên nhẫn trong việc đeo đuổi các ước vọng (không phải là tham vọng).
- Đeo nhẫn ngón trỏ: thích chỉ huy, giàu tham vọng. Vua chúa xưa đeo nhẫn ngón trỏ để nhấn mạnh quyền lực.
- Đeo nhẫn ngón giữa: kẻ muốn được cân bằng thường đeo ngón này. Ngóngiữa ở trọng tâm, thể hiện sự cân xứng, thăng bằng.
- Đeo nhẫn ngón áp út: từ tim có một tĩnh mạch chạy thẳng đến ngón áp út bàn tay trái, nên người ta thường cho rằng ngón này liên hệ trực tiếp đến tình cảm, tình yêu. Nhẫn cưới đeo ngón này là vì thế.
- Đeo nhẫn ngón út: biểu trưng cho mối quan hệ giữacá nhân với người xung quanh. Kẻ đeo nhẫn ngón útthường hướng ngoại, hòa mình vào môi trường sống, ít lo nghĩ âu sầu.
P/S: Tình yêu đi qua, tôi cởinhẫn cất. Hai bàn tay tôi giờ không có chiếc nhẫn nào, tức là tôi không có cá tính, không tham vọng, không cân bằng, không quyền lực, không mộng ước, không hòa được với đời sống?
Tôi không gì cả.
Chẳng gì cả, khi tình yêu đi qua và nỗi trống trải trơ lỳnằm lại.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Ý nghiã cuả 5 ngón tay

Ngón cái : Là ngón tay bạndùng nhiều nhất và dường như nó ở gấn bạn nhất. Hãy dành những mong muốn tốt đẹp đầu tiên cho những người thân thương, gần gũi nhất với bạn.
Ngón trỏ : Hãy mong ước những điều tốt lành cho những người chỉ dạy , hướng dẫn cho bạn . Đó là thầy cô , bạn bè hay bất kỳ ai đó cho bạn dù chỉ là một lời khuyên chân thành.
Ngón giữa : Là ngón dài nhất. Hãy mong những điềutốt lành cho những người mà bạn thấy kính phục. Đó có thể là một nhà từ thiện, một nhà vô địch ... Họ xác lập những đỉnh cao để chúng ta biết là lúc nào cũng có thể cố gắng.
Ngón đeo nhẫn : các thầy cô giáo dạy piano nói rằng: đây là ngón yếu nhất trong cả bàn tay. Nó nhắc chúng ta mong ước những điều tốt lành cho những người yếu đuối , kém may mắn.
Ngón út : Đây là ngón tay nhỏ nhất. Nó nhắc bạn về sự khiêm tốn của bản thân bạn và nó nhắc nhở bạn ước mong điều tốt lành cho chính bạn.Riêng ngón út bàntay trái: đó là ngón tay dành cho tình bạn , cho những người bạn xung quanh chúng ta.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Màu sắc

Màu hồng Màu đẹp nhất và tuyệt vời
nhất cho một cuộc sống…
Ai cũng mơ ước một cuộc sống
màu hồng. Nhẹ nhàng, lãng
mạn, mơ mộng, ấm áp, yêu
thương… và hơn hết là hạnh phúc.
Một thế giới mà tình yêu tràn
ngập, chỉ có những điều tốt và
sự yêu thương, cái xấu xa
không thể tồn tại…
Nó đẹp, quá đẹp… Những người nhận thấy cuộc
sống mình màu hồng có lẽ rất
hạnh phúc…
Nhưng… nó có tồn tại..? Một
thế giới chỉ có những điều tốt
lành?

Màu xanh lá Người ta nói xanh lá là màu
của ghen tị, của cái cảm giác
xấu xa trong lòng mỗi
người…
Màu xanh lá bình yên là thế…
Không phải nó rất nhẹ nhàng sao, không phải thật dễ chịu
sao khi xung quanh tràn ngập
màu xanh của cây cỏ?
Cuộc sống của màu xanh lá,
yên bình, dịu mát, trong
lành… Nhưng… có chắc cây cỏ luôn
yên bình không xao động?


Màu xanh da trời Xanh da trời là màu tượng
trưng của lười biếng. Màu xanh
trong veo, đẹp đẽ, hiền lành,
yên bình và tĩnh lặng.
Có lẽ…
Chẳng lẽ chưa ai mỗi lần ngước lên bầu trời xanh thăm thẳm,
lại chưa thấy cảm giác lười
nhác dấy lên trong lòng ư?

Màu vàng Vui vẻ, rộn ràng, màu vàng
của nắng…
Tràn đầy sức sống, tràn đầy
nhiệt huyết và một niềm tin
lớn lao.
Lúc nào cũng tươi tắn rực rỡ… Lúc nào cũng vui…
Những con người màu vàng –
những người của cuộc sống.
Nhưng… sống như vậy có cảm
thấy mệt mỏi không?


Màu tím Tím thuỷ chung mãi một tấm
lòng…
Ngưỡng mộ. Một tấm lòng
không thay đổi. Một tình cảm,
một trái tim chỉ dành cho một
người… Nhưng đôi khi nó lại là 1 sự
buồn bã, và cũng có khi……..nó
lại rất cô đơn?
Tím thuỷ chung nhưng lạnh
lùng, cô độc, buồn bã.


Màu nâu Nâu của đất…
Nâu ấm áp. Nâu giản dị. Nâu
mềm mại. Nâu đơn giản
Cao thượng. Đầy lòng nhân ái.
Nhưng… có phải quá mờ nhạt
không?


Màu đỏ Màu đỏ rực rỡ, chói loà. Màu đỏ
nổi bật.
Đam mê cháy bỏng. Yêu
thương vô hạn..
Quyền lực… Sự quyến rũ…
Mạnh mẽ.. Kiêu hãnh.. Màu đỏ có tất cả…
Nhưng… màu đỏ cũng là màu
máu mà?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Lời xin lỗi thứ 100

- Cậu đến đón mình được chứ?
- Được, đợi mình 5" (5 phút)
- Nhanh lên đấy nhé?
3 giờ chiều tôi đợi mãi,...5"..10"...15"... cuối cùng cậu ấy cũng tới.
- Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi
- Mình xem một chương trình tivi
- Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà.
Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi.
.... Tôi khóc òa lên khi cậuấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.
Và tiếp tục, "mình xin lỗi"cho đến khi tôi không thểnghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99.
Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.
Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặpcậu ấy, bạn cùng lớp nói là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhấtcó thể để vào bệnh viện.
Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.
Cậu ấy lấy hết sức lực cóthể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy nhắmmắt lại.
Tôi la toáng lên "đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo.
"Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích???
Đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ.
Đó là lời xin lỗi thứ một trăm.
Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi...
Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi 01 hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.
"... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá,nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!"
" lần thứ 2.... "
" lần thứ 3...." ......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện: "Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi...."
Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trông xanh xao nhưng vẫn tươi cười.
Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tuổi 18 và kỳ thi Đại học

Giờ thi vừa hết, em đã ào ra, ôm chầm lấy chị… và khóc… Giọt nước mắt ấy có thất vọng, nuối tiếc và hình như cả một chút ăn năn… Chính lúc đó chị thấy giá trị của kì thi vốn rất quan trọng nhưng rồi xét cho cùng cũng chỉ là một cuộc thi.

18 tuổi, em còn trẻ con và vụng dại, chưa biết lo và không hề nghĩ ngợi, em vô tư đến ỷ lại trong vòng tay bao bọc của ba mẹ và của chị. Cuộc sống màu hồng với gấu bông và những poster lung linh của những anh chàng Hàn Quốc luôn nở nụ cười…

Trước ngày nộp hồ sơ dự thi Đại học, chị có hỏi em về những dự định và ước mơ, em trả lời không mất 5 giây suy nghĩ: Ba mẹ bảo em học Y thôi! Giật mình, 18 tuổi chẳng lẽ em không có cho riêng mình một đam mê?

Ngày thi đến gần, chị thấy em có đụng đến sách vở, nhưng nó như một nghĩa vụ đáp trả lời giục giã của mẹ, không chống đối nhưng không thật sự cố gắng… Đầu óc em còn bận bịu đủ thứ phim ảnh, nhạc nhẽo.

Hai tuần trước kì thi có vẻ em lo lắng, nhưng hình như nó mơ hồ lắm và lo cũng chỉ để lo… Em vẫn sẵn sàng bùng giờ học thêm để lê la những quán trà sữa hay shop quần áo.

Đêm qua, đêm cuối trước kì thi, em muốn ngủ cùng chị, hơi thở gấp: Em sợ… "Tại sao phải sợ khi cuối cùng cũng chỉ là một kì thi, là cơ hội cũng là thách thức, không vượt qua được nghĩa là ta chưa đủ lực, sẽ ở lại và tiếp cho mình thêm những điều kiện cần và đủ…" Nói vậy thôi, nhưng chị nuối tiếc: Giá như em biết sợ sớm hơn một chút!

Giá như vậy, đã không có những giọt nước mắt hôm nay… Nhưng cuộc đời không có những giả thiết lùi về quá khứ, chỉ chấp nhận kết quả những cố gắng, nỗ lực ở thì hiện tại và tương lai.

Và chị thấy qua cuộc thi này em nhận được nhiều hơn mất… chị rưng rưng vì chính những giọt nước mắt của em.

Cảm ơn vì đã cho em được một lần thử thách, đi qua nó em lớn hơn một chút, nhận ra những gì mình còn chưa đủ đầy.

Hôm đi làm thủ tục nhập thi, chị thấy em đứng lặng trước hình ảnh một cậu bạn trong chiếc áo hoen vàng, xòe 2 nghìn mua tạm chiếc bánh mì không, khô khốc cho bữa sáng… Nắm xôi đủ ruốc chả trên tay em nguội ngắt… Lúc ấy, hẳn em thấy mình may mắn?

Tuổi 18 đo đếm bằng những gì em có, bản lĩnh và trách nhiệm với chính mình (Ảnh minh họa)

Lúc sang đường chị thấy em khựng lại trước một bác phụ huynh dìu đứa con gái chỉ có một chân… Cánh tay gầy nhom trở thành điểm tựa cho đứa con tội nghiệp, những nếp nhăn hiện hữu trên gương mặt, bác lóng ngóng giữa dòng người hối hả… Hình như đôi lần lũ bạn em đến nhà chơi, có bàn tán về những người nhà quê lam lũ ấy, bằng giọng điệu không mấy thiện cảm… Giờ thì hẳn em thấy khâm phục lắm chính những con người ấy?

Anh sinh viên tình nguyện tiến lại gần bố con bác, cõng cô bé chạy vù vào phòng thi, giúp cô bé làm đủ các thủ tục… Mồ hôi nhễ nhại và nụ cười tươi rói. Em quay sang hỏi chị: Làm thế nào để được mặc chiếc áo xanh ấy hả chị?... Có phải lúc này em đã nhận ra ý nghĩa và niềm vui trong những đồng cảm, sẻ chia giản dị?

Và… emvẫn khóc…

Nước mắt cũng là một điều kì diệu cuộc thi mang lại cho em. Lâu rồi chị chỉ thấy em khóc vì giận mẹ, vì một chút rung động đầu đời không được đáp trả hay thậm chí vì anh thần tượng ở nơi xa lắc bị sổ mũ, hắt hơi. Nước mắt lúc này nghĩa là em biết buồn, biết xót xa vì một điều chính đáng hơn, vì một mục tiêu không hoàn thành, vì quãng thời gian không thực sự cố gắng. Khóc rồi tự sẽ phải nín, không ai vỗ về, cung phụng hay dỗ dành như cách ba mẹ đã nâng niu em bấy lâu. Em 18 tuổi, nghĩa là đủ lớn để đi một mình, đối mặt và đi đến cùng, dẫu thành công hay thất bại. Chưa làm được thì phải tập, phải rèn phải học cách tự làm bởi cuộc đời em không ai sống thay em được đâu. Cuộc đời mênh mông như bể cả, nếu em không chịu bơi thì tự kh� ��c sẽ chìm, ba mẹ và cả chị không thể mãi đi bên em như những chiếc phao cứu hộ.

Chị xem lần thi này chính xác là một cuộc thử lửa. Ai đã lớn và ai thật sự chưa? Ai đủ sức đi tiếp, ai nên dừng lại, cố gắng cho lần sau? Tuổi 18 không chỉ đo đếm bằng tháng năm, nó đo đếm bằng những gì em có, bản lĩnh và trách nhiệm với chính mình.

Chị xem lần thi này là một lần va chạm bởi qua đó em đã học được rất nhiều về yêu thương, về nghị lực, sự bất hạnh và cả sự sẻ chia… Những thứ em không nhận được trong vòng tay quá êm đềm, ấm áp của gia đình. Em học được nó từ những người xa lạ, một cậu bạn, một cô bé không chân hay bác phụ huynh với tình thương hằn lên trong nỗi đau.

Chị cũng xem lần thi này là cơ hội, cơ hội để ai đó chứng tỏ bản thân và cơ hội để em nhìn lại chính mình… Đã thật sự đam mê và nỗ lực đến cùng? Nếu chưa thì quay về và làm bằng tất cả những gì em có… Khi ấy nếu còn thất bại, chị sẽ ôm em và khóc cùng em.

Và cuối cùng chị cảm ơn cuộc thi vốn rất quan trọng nhưng cũng chỉ là một cuộc thi, một thử thách, một ngưỡng cửa cuộc đời… Rồi ngày mai, bước qua tuổi vụng dại, đủ tự tin để đi qua mọi chông gai và sỏi đá, em sẽ thấy đó là một cơ hội đáng giá mà em nhận được từ những người đi trước, cơ hội kiểm chứng sự trưởng thành.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Cơn gió thoáng qua tim em

Tình yêu của em bắt đầu từ đâu nhỉ? Nó tình cờ đến như một định mệnh và rồi nó ra đi đúng như một cơn gió. Có những lúc em nghĩ có chắc là mình đã yêu hay chỉ đang vương vấn một chút gì đó ở anh.

Em và anh quen nhau không phải qua bạn bè, không phải đi trên đường, không phải được giới thiệu… Mình quen nhau thế nào nhỉ? Thật tình cờ đúng không anh! Mình chat qua mạng xã hội… Em và anh đã vô tư nói về nhau về cuộc sống củahai đứa và thân thiết từ lúc nào không hay biết. Khi em nói chuyện với anh là lúc em đang nâng cấp tay nghề của mình ở Hà Nội, còn anh giới thiệu mình làm nhà báo. Kỷ niệm đầu tiên củahai đứa mình có lẽ em sẽ không bao giờ quên được. Lần đầu tiên mình nói chuyện trực tiếp với nhau và không hiểu cuốn hút nhau thế nào mà nói đến sáng ngày hôm sau… Sáng hôm đó em đi làm và đã bị cơn buồn ngủ bủa vây khiến em không thể tập trung công việc được. Nhưng rồi em lại luôn mỉm cười thầm một mình, em cảm thấy vui và hạnh phúc anh à. Trong lúc em buồn và tuyệt vọng anh xuất hiện, em cứ nghĩ ông trời đang ban cho mình niềm hạnh phúc vì ông thấy em vô cùng đáng thương khi em đã phải trải qua quá nhiều nỗi đau trong quá khứ.

Trong đầu em lúc nào cũng tưởng tượng ra anh như một chàng hoàng tử đang đi tìm công chúa của đời mình… Không lúc nào là em không nghĩ đến anh.

Và rồi lần hẹn hò đầu tiên củahai đứa mình… Một sáng chủ nhật anh nhỉ? Anh đến nhà em, em thật sự hồi hộp vì em không hề biết anh như thế nào… Và rồi em cũng đã nhận được câu trả lời mà em mong muốn…

Anh đã đến… Thật giản dị, thật bình thường… Nhưng tại sao cái giản dị ấy làm em chết đứng và bối rối khi anh đến bên cạnh. Nhìn em, anh mỉm cười… Nụ cười thật hiền hòa. Và rồihai đứa mình đã đi… Đi và chả biết là phải đi đâu. Tự nhiên trời bỗng tối sầm lại, mây đen đang giăng kín trời. Anh hỏi em ăn sáng chưa,hai đứa vội vàng vàomột hàng ăn sáng nhanh chóng rồi di uống nước… Ngồi uống nước chả ai nói với ai câu gì, em hiểu là vì hai đứa đều cảm thấy ngại ngùng. Em vô tình bắt gặp ánh mắt anh nhìn em đầy yêu thương. Ánh mắt ấy đã khiến em thẹn thùng và bối rối… Ngồi bên nhau nhưng chỉ nhìn nhau và rồi lại cười.Không giống như lúc nói chuyện điện thoại anh cởi mở và đôi khi còn không để em nói gì hết…

Và rồi giờ về cũng đã đến, anh đưa em về mà sao lòng nặng trĩu. Em cũng cảm thấy tiếcnuối lắm. Em không thểthôi nhớ anh. Nhớ anh cả lúc đang làm việc…

Cuộc hẹn thứ 2, lần này thật đặc biệt không đi lòng vòng, không uống nước như em nghĩ… Anh đưa em đến hồ Tây. Ngồi nói chuyện với nhau em thấy anh lại là anh rồi. Anh nói nhiều và cũng cười nhiều, quan trọng hơn với em là em được nhìn ngắm anh kỹ hơn. Trời ơi em nhận ra rằng anh vô cùng dễ thương, anh nói và anh cười… tất cả, sao em cảm nhận nó thật đẹp. Em cứ vô tư và hồn nhiên nhìn ngắm anh mà chẳng để ý anh đang nói gì… Anh lại cười và hỏi: "Có nghe anh nói không?". Em giật mình và nói: "Có chứ, anh nói đi em đang nghe". Nhưng anh đâu biết là em chẳng biết anh nói gì cả… em chỉ muốn nhìn ngắm anh mà thôi… Chuẩn bị về khi cũng đã muộn anh đã làm em cảm thấy rung động thật sự… Một bông hồng thật đẹp: "Hoa này là dành cho em". Em chỉ biết trợn tròn mắt nhìn anh và chẳng hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nữa… Anh tặng hoa cho em sao?Em chỉ biết nói cảm ơn… và im lặng cho đến lúc về đến nhà…

Anh đến nhanh và đi âm thầm quá... (Ảnh minh họa)

Các cuộc hẹn của mình diễn ra cũng thường xuyên hơn lại là lúc em phải quay về khi công việc của em đã hoàn thành. Em cảm thấy buồn vô cùng còn anh thì luôn động viên em phải cố gắng và lựa chọn cho mình cái gì là hợp lý nhất. Ngày chia tay, anh ở lại với sự nuối tiếc vô bờ.

Em quay về với cuộc sống và công việc của mình,hai đứa vẫn giữ liên lạc thường xuyên. Em coi anh như làmột điều gì đó thúc đẩy em trong công việc, mặc dù em và anh cách nhau 100km. Em đã tự quyết định, quyết định từ bỏ tất cả công việc ở nhà và lên Hà Nội làm việc mục đích là được gần anh và tìm hiểu anh kỹ càng hơn… Anh đã khuyên em hãy suy nghĩ thật kỹ vì biết đâu anh sẽ không mang lại hạnh phúc cho em… Em sẽ biết làm gì khi không có anh. Em ở nhà anh vẫn về thăm em được mà… Nhưng anh đâu hiểu, em đã quá tin vào con tim mình, tin con tim mình thúc giục là phải đi để được gần gũi anh, chăm sóc cho anh. Anh sẽ là chỗ dựa tốt nhất cho em.

Em đã chấm dứt hợp đồng với công ty và chuyển công tác lên Hà Nội đúng theo ý muốn của em.Em đã thực sự gần bên anh rồi. Những ngày đầu tiên anh đón chào em như binh thường. Em đã ổn định công việc của mình…Rồi anh nói anh đi công tác dài ngày… Em chờ đợi anh, lo âu và thấp thỏm vì anh nói anh đi tác nghiệp và không thể dùng điện thoại liên lạc. Em cứ chờ đợi, chờ mãi… đến 10 ngày mà chẳng có tin tức gì của anh. Em cảm thấy rất lo lắng và có điều gì đó không ổn. Đúng 2 tuần anh liên lạc lại, em vui mừng và nghĩ điều mình lo lắng là vớ vẩn, anh vẫn thế mà… Chắc công việc bận quá nên anh không liên lạc được thôi. Mình tự an ủi mình để trấn an tinh thần. Nhưng sau cuộc điện thoại ấy, anh lại như đi vào thế giới khác, em không liên lạc đư� ��c với anh nữa, điện thoại không nghe, nhắn tin không nhắn lại… Em không hiểu chuyện gì em đang lo sợ… Hoang mang… Anh bị ốm hay anh lại đi công tác? Emkhông muốn nghĩ chuyện xấu nhất xảy ra. Suy nghĩ nhiều làm emkhông thể tập trung làm việc được. Em bắt đầu muốn đi tìm anh…

Nhưng ý tưởng đi tìm anh đã dập tắt hoàn toàn khi em chợt bừng tỉnh… Em không hề biết nhà anh, em không hề biết nơi anh làm việc, không hề biết gì về gia đình nhà anh… Mà chỉ toàn nghe anh kể về họ… Cũng chỉ toàn anh đến đón em, và đưa em về. Em cũngkhông hỏi anh làm ở đâu mà chỉ toàn hỏi về công việc của anh… Em chờ đợi, chờ đợi và rồi lại chờ đợi… Đến bây giờ thì em hoàn toàn mất tin tức về anh. Em không hiểu chuyện gì đã xảy ra… mà em đang cảm nhận anh như một cơn gió vô hình và tan biến.

Anh đã làm nên đượcmột điều kỳ diệu, đó là làm trái tim em thức giấc và lấy đi trái tim đó. Em giận anh, em tức anh, và nhiều lúc cảm thấy căm thù anh… Tại sao anh lại như vậy? Có chuyện gì thì anh cũng phải cho em biết chứ. Hay em đã làm sai điều gì? Em còn chưa bao giờ nói yêu anh… Em đã muốn được thổ lộ để anh biết anh là người quan trọng với em.

Bây giờ đây em biết sẽ sống thế nào khi em nhận ra rằng sẽ không bao giờ có anh bước chung trên con đường đời đầy gian nan này. Kỷ niệm tuy không nhiều nhưng chắc chắn rằng nó sẽ không bao giờ phai dấu trong em. Dù anh có ở đâu, làm gì hay đã có chuyện không hay xảy ra với anh… anh hãy luôn nhớ em luôn ở bên anh kể cả trong suy nghĩ anh nhé.

Em biết em mất anh rồi… Anh đến nhanh và đi âm thầm quá khiến em chưa cảm nhận được gì. "Đúng như một cơn gió thoáng qua tim em"...

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Open wap ftp cho wapmaster

Không nói dài dòng ai tin thì dùng không thì thôi không ép.
[url=http://wapftp.giacmo.us]WAP FTP cho người Việt[/url]
mình khẳng định là an toàn tuyệt đối.
Mình sẽ mod thêm nhiều chức năng hay nưã giúp các bạn tiện lợi hơn trong việc thiết kế wap/web trên điện thoại.
THÂN

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bị người yêu phản bội suốt ba năm

Chào chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống! Tôi không thể kể chuyện của mình cho người thân hay bạn bè. Tôi chỉ có thể tâm sự cùng bạn đọc và mong các bạn cho tôi lời khuyên.

Tôi quen anh đã7 năm. Những tưởng ngần ấy thời gian đã có thể hiểu hết về nhau nhưng sự thật quá tàn nhẫn.

Tôi và anh yêu nhautừ đầu năm thứ hai đại học. Sau đó một năm thì anh có việc bất đắc dĩ phải thi lại đại học, thế là chúng tôi học hai trường khác nhau. Tuy vậy tình yêu của chúng tôi vẫn rất tốt đẹp. Hàng tuần tôi đều bắt xe buýt lên thăm anh và anh cũng hay xuống thăm tôi. Chúng tôi đã trao cho nhau tất cả. Tôi yêu và tin tưởng anh còn hơn vào bản thân mình. Gia đình anh rất yêu quý tôi, coi tôi như con trong nhà và gia đình tôi cũng vậy. Nhưng…

Có một cuôc điện thoại gọi cho tôi lúc4h sáng. Số máy của anh nhưng là một người con gái. Tôi đã rất sốc và gọi điện cho anh chờ lời giải thích nhưng anh chỉ im lặngrồi cúp máy. Sau đó anh giải thích với tôi rằng anh quen cô ấy đã được5 tháng nhưng chưa có gì sâu sắc. Anh không hề đi quá giới hạn với cô ấy và bây giờ anh đã chấm dứt mọi chuyện. Người anh yêu là tôi. Anh không biết tại sao mình lại làm như vậy. Con gái đúng là luôn yếu đuối và ngu ngốc. Trước khi yêu, tôi nghĩ mình là một con người mạnh mẽ. Nếu tôi bị lừa dối tôi sẽ là người ra đi bởi người đó không còn xứng đáng với tình cảm của tôi nữa. Nhưng khi yêu khó ai có thể làm được điều đó. Tôi đã tha thứ cho anh. Tin tưởng anh khi anh hứa với tôi sẽ không liên lạc v� ��i cô gái ấy nữa.

Rồi gần1 tháng sau tôi phát hiện ra anh vẫn còn liên lạc với cô ấy rất tình cảm. Lúc này anh lại biện minh rằng cô ấy liên lạc để trả lại những thứ của anh. Anh thấy bình thường nên liên lạc. Vậy thì lời hứa của anh ở đâu? Tôi đã đau khổ tột cùng khi bị lừa dối hết lần này đến lần khác. Tôi bảo anh đổi số nhưng anh nói mối quan hệ của anh quá nhiều làm vậy sẽ rất bất tiện. Và rồi mọi chuyện đâu lại vào đấy. Anh lại xin lỗi và tôi lại tha thứ. Chắc các bạn thấy tôi rất chán. Tôi cũng ghét bản thân mình nhu nhược. Nhưng tôi yêu anh nhiều quá…

Tôi không ngờ anh lại tồi đến như vậy (Ảnh minh họa)

Và tôi lại bị ăn thịt lừa thêm nữa. Khoảng hai tuần sau tôi lại đọc được tin nhắn của cô ấy. Tôi đã soạn tin trả lời rằng: Cô ấy không nên níu kéo nữa. Anh đã hứa với tôi sẽ không liên lạc. Vì vậy cô hãy cho mình cơ hội để tìm kiếm hạnh phúc mới. Tuy nhiên anh không cho tôi gửi. Anh nói rằng tự anh chấm dứt được tôi không cần làm vậy không hay đối với cô gái đó. Và lần này anh đồng ý đổi số.

Tôi những tưởng rằng như vậy thì sẽ kết thúc được mọi chuyện. Nhưng thỉnh thoảng anh lại gắn sim cũ vào và tôi có linh cảm không tốt. Chắc các bạn thấy chuyện của tôi không có gì đặc biệt nhưng xin các bạn đọc tiếp. Chuyện tồi tệ hơn giờ mới bắt đầu.

Lần đọc tin nhắn trước tôi đã nhớ số của cô ấy và tôi hạ hết quyết tâm gọi chocô ấy để biết được sự thật -một sự thật khủng khiếp.

Anh đã quen cô ấy3 năm chứ không phải5 tháng như anh giải thích. Và khủng khiếp hơn khi họ đã thường xuyên quan hệ với nhau suốt 3 năm qua trong nhà nghỉ. Tôi như sụp đổ. Tôi không ngờ anh lại tồi đến như vậy.Trong suốt thời gian quen anh tôi không muốn anh tặng cho tôi gì, rất hạn chế đi ăn uống vì còn đi học tôi không muốn anh tốn kém. Mỗi dịp lễ, tết tôi chỉ cần một lời chúc, chỉ cần anh nhớ đến tôi nhưng đối với cô ấy thì mỗi dịp đó đều là hoa, quà, socola… Nói chung quà của tôi là một thì của cô ấy là mười. Tôi không phải ganh tị với cô ấy bởi vì bản tính tôi là thế và vì tôi nghĩ đến anh. Nhưng chắc anh không hiểu điều đó. Tôi cũng thấy đáng thương cho cô ấy. Cô ấy thật ngốc. Quen nhau3 năm mà chưa hề biết nhà anh ấy, chưa biết gì cả mà đã ăn ở suốt thời gian qua.

Và tôi còn đau hơn khi anh bịa đặt những điều không tưởng về tôi. Rằng tôi đã có một đời chồng, hiện có một đứa con gửi cho bà ngoại nuôi. Anh quan tâm đến tôi chẳng qua chỉ là giúp đỡ. Và anh cũng nói với cô ấy đã chấm dứt với tôi rồi. Anh cũng hứa hẹn cuối năm sẽ làm đám hỏi với cô ấy và qua năm sẽ cưới. Tất nhiên cũng là một lời nói dối. Bởi vì hai chúng tôi đã dự định cuối năm sẽ cưới. Ba mẹ anh ấy đã chọn ngày và hẹn với ba mẹ tôi ngày qua dạm hỏi. Nhưng giờ tôi phải làm sao đây các bạn. Tôi tưởng tôi đã hiểu hết về anh nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại. Anh suy nghĩ những gì mà lại tàn nhẫn và độc ác đến như vậy?

Tôi vẫn còn yêu anh, có lẽ là trong suốt cuộc đời này tôi cũng chẳng thể nào quên được anh... Nhưng sống với một con người tráo trở như vậy, liệu tôi có hạnh phúc không? Và không biết anh có lừa dối tôi thêm một lần nào nữa không?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Nữ sinh duyên dáng với áo dài

Chuẩn bị cho đêm chung kết "Tìm kiếm gương mặt Áo dài Nữ sinh Việt Nam 2012", 18 cô gái đến từ khắp mọi miền tổ quốc đã có những hoạt động ngoại khóa thú vị như: trình diễn catwalk, học nấu ăn, kỹ năng trả lời ứng xử, nói chuyện trước công chúng...

Bên cạnh đó, các thí sinh cũng đã rất hứng khởi khi tham gia hoạt động chụp ảnh ngoại cảnh. Thướt tha trong tà áo dài trắng tinh khôi, 18 nữ sinh đã cùng nhau ghi lại những khoảnh khắc ấn tượng trên phố Sài Gòn náo nhiệt.

Cùng ngắm những hình ảnh duyên dáng của 18 nữ sinh Miss Áo dài:

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Miss Áo dài chuẩn bị cho vòng chung kết

Chương trình "Tìm kiếm Gương mặt Áo dài Nữ sinh Việt Nam 2012" đang tiến gần đến vòng chung kết toàn quốc với sự tham gia của top 18 thí sinh xuất sắc nhất. Từ ngày 19/7 đến ngày 26/7, 18 thí sinh đến từ TP.HCM, Đà Lạt, Đà Nẵng, Phú Thọ đã được trải nghiệm các hoạt động ngoại khóa thú vị để chuẩn bị tốt nhất cho vòng chung kết.

Ngày 19/7, các thí sinh đã được học "làm đẹp" với các chuyên viên tư vấn. Chiều cùng ngày, top 18 thí sinh đã có thêm buổi thử áo dài cách tân, đồng thời được gặp gỡ và trao đổi với Nhà thiết kế Sỹ Hoàng để được nhận những sự góp ý bổ ích trước vòng chung kết.

Bên cạnh đó, những hoạt động kỹ năng như: Học làm bánh và trang trí chocolate cùng chuyên gia chocolate, học kỹ năng sống, học kỹ năng catwalk với trang phục áo dài qua sự hướng dẫn của siêu mẫu Ái Phương… cũng đã góp phần trang bị thêm cho các thí sinh những kỹ năng để chuẩn bị tốt cho những phần thi ở vòng chung kết vào 28/7 sắp tới.

Trong đó, kỹ năng ứng xử và kỹ năng catwalk với trang phục áo dài là hai nội dung được nhiều thí sinh quan tâm nhất bởi nó ảnh hưởng trực tiếp đến phần thể hiện của các thí sinh trong đêm chung kết.

Qua buổi học với Chuyên viên Kỹ năng sống - Thạc sĩ Nông Vương Phi, 18 thí sinh đã được hướng dẫn và thực tập kỹ năng trả lời ứng xử, kỹ năng nói chuyện trước công chúng và cách vận dụng ngôn ngữ cơ thể trong giao tiếp. Lúc đầu, nhiều bạn còn rụt rè, ái ngại khi phải nói chuyện trước công chúng. Nhưng sau một vài lần luyện tập, các thí sinh không chỉ tự tin giới thiệu bản thân mà còn tự tin trình bày ý kiến và góc nhìn của mình về cách giữ gìn nét đẹp của tà áo dài truyền thống.

Top Miss Áo dài Nữ sinh Việt Nam trong trang phục áo dài cách tân

Riêng trong buổi thực tập catwalk, siêu mẫu Ái Phương đã hướng dẫn các thí sinh kỹ năng để có được những bước đi thanh thoát, tự nhiên với tà áo dài, đồng thời thể hiện được sự tự tin cũng như phong cách trình diễn tốt. Thông qua buổi chia sẻ, siêu mẫu Ái Phương đã chỉ ra cho các thí sinh dáng đứng, tư thế tay, cách giải phóng hình thể và tạo được điểm nhấn trong lúc biểu diễn.

Nhận xét về chương trình "Tìm kiếm Gương mặt Áo dài Nữ sinh Việt Nam 2012", các chuyên gia tư vấn đều có cùng nhận định rằng, không riêng thí sinh giành được giải thưởng cao nhất của chương trình, mà hình ảnh của các thí sinh trong top 18 sẽ là hình ảnh đại diện cho nét đẹp nữ sinh Việt Nam. Thông qua đó, chương trình góp phần đề cao tình yêu truyền thống áo dài và xây dựng các phẩm chất cao quý trong lòng các nữ sinh Việt Nam.

Đêm chung kết toàn quốc dự kiến sẽ diễn ra vào lúc 18h30, ngày 28/7 tại Nhà văn hóa Sinh viên TP.HCM. Các thí sinh sẽ trải qua các phần thi trang phục Áo dài trắng; trang phục Áo dài cách tân và trang phục Áo dài tự chọn.

Một số hình ảnh của các thí sinh trong suốt tuần lễ chung kết:



Các thí sinh hào hứng khi được thực tập trang điểm với sự hướng dẫn của chuyên gia



Trong phần thi trang trí chocolate, các thí sinh trình bày thông điệp về ý nghĩa của hoạ tiết mà mình đã trang trí

Siêu mẫu Ái Phương hướng dẫn kỹ năng catwalk với trang phục áo dài

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Phương Lam: Mỗi tác phẩm là một thông điệp

Truyện dài kỳ "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" kết thúc khiến số đông độc giả hụt hẫng về cái kểt bất ngờ và không có hậu. Tuy nhiên, bên cạnh đó, có nhiều người cũng cho rằng, đấy là cái kết hợp lý nhất để giải thoát cho Tâm Lan khỏi kiếp sống đau khổ. Để giải tỏa những thắc mắc của bạn đọc, chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện ngắn với nữ tác giả Lâm Phương Lam.

Sau khi tập truyện dài kỳ "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" kết thúc, hầu hết độc giả không hài lòng về một kết cục bất ngờ và đau buồn như vậy. Lam cảm thấy thế nào khi đọc được những phản hồi không tốt của độc giả?

Lam cũng không vui gì khi đọc những lời bình như thế. Bởi vì trong mỗi tác phẩm, Lam đều có những thông điệp riêng mà mình muốn gửi tới độc giả. Nhưng đa phần, độc giả chỉ nhìn thẳng vào cái kết để viết lời bình phản đối, mà hầu như phủ nhận hoàn toàn: tác phẩm đã lột tả một cách chân thực về cuộc sống đời thường thời hiện đại, có cả bi hài lẫn kịch tính.

Dù sao thì Lam vẫn muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc tới những độc giả đã yêu mến, chờ đợi tác phẩm vào 8h những ngày thứ 2-4-6 mà quên đi ý nghĩa của thứ 3-5-7, hay những độc giả ở nước ngoài chờ đến 2, 3h sáng để đón đọc tác phẩm của mình.

Có nhiều người cho rằng, bạn đã đưa mọi người đến một cái gần như là quá đà cho sự kết thúc. Tại sao không tìm cho Kiều Thanh một tâm hồn đồng điệu để sống tốt hơn? Sao không để cho Hoàng Minh trở về mà lại để Tâm Lan ra đi mãi mãi?

Đối với Lam, "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" là câu hỏi của tất cả những người phụ nữ trong truyện (kể cả bà Xuân và Hoàng Ngân), thậm chí là của những độc giả nữ trong cuộc sống này.

Kiều Thanh cũng thế, cô bất hạnh, cô đau khổ, cô là đại diện cho một bộ phận giới trẻ hiện nay, đánh đổi mọi thứ để có được vật chất. Nhưng nếu các bạn "thực sự đọc và hiểu kỹ" tác phẩm, thì ở phần 21 và phần 25, Kiều Thanh đã có một sự thay đổi, chấp nhận hiện tại thay vì níu kéo quá khứ. Và việc quyết định ra đi của cô ở phần 27 đã tạo ra một cánh cửa mới... vậy thì tại sao chúng ta không thử nghĩ, cô sẽ bắt đầu một cuộc sống tốt hơn, ý nghĩa hơn?

Đối với Tâm Lan, trong xã hội, cô là một người phụ nữ đẹp, có tài. Nhưng điều quan trọng, cô vẫn là một người vợ, một người mẹ, một người hết mực vì gia đình. Nhưng kết thúc của cô lại là ra đi mãi mãi. Đã bao giờ bạn tự hỏi, nếu bạn phải chịu nỗi đau như Tâm Lan, bạn sẽ hành động thế nào? Bạn khóc vì họ, trả thù, hay bạn hờn ghen để rồi dẫn đến những sai lầm đáng tiếc?

Tại sao ta không sống trọn vẹn, ý nghĩa, yêu thương, trân trọng khi ta còn có thể?

Kết thúc không phải lúc nào cũng có một bài học. Điều Lam muốn chia sẻ ở đây, bạn hãy sống mạnh mẽ và yêu bằng cả trái tim như cô ấy, dù trong quá khứ, hiện tại, và những ngày về sau. Cô ấy chịu đựng, vì gia đình, vì danh dự và nhân phẩm của Hoàng Minh, vì hai đứa con, vì công việc, vì những độc giả và các mối quan hệ bạn bè.

Ai cũng mong muốn một kết thúc cổ tích, nhưng cuộc sống có nhiều thăng trầm, nhiều điều bất ngờ xảy ra. Và Tâm Lan đã làm được điều này, "Hãy sống sao cho khi ta chết đi rồi, mọi người khóc còn ta thì cười!". Không chỉ có người thân, mà còn Bình Nguyên giúp cô nói lời yêu, dù đó không phải là người cô mong mỏi. Thậm chí cả những bạn đọc nghe đài cũng yêu mến cô, dù họ chưa một lần gặp mặt.

Vậy tại sao chúng ta không "sống trọn vẹn, ý nghĩa, yêu thương, trân trọng khi ta còn có thể"?

Cũng có nhiều ý kiến cho rằng, Lam ích kỷ chỉ mong muốn độc giả nhớ đến truyện của mình mà mà quá tàn nhẫn với nhân vật hiền lành, tốt bụng như Tâm Lan? Phải chăng đấy là phong cách viết truyện của bạn?

Vậy thì những độc giả đó không phải là "fan ruột" của Lam rồi (Cười). Nếu các bạn từng đọc "Chỉ lấy vợ 9x", hay "Bướm đêm và hành trình tìm hạnh phúc", các bạn sẽ nghĩ Lam khác thôi.

Nếu muốn độc giả nhớ đến truyện của mình, các bạn cũng biết bây giờ tác giả trẻ có rất nhiều chiêu trò, nhưng để trở thành một cây viết chuyên nghiệp, có tư cách, đủ đạo đức, thì đây không phải là điều Lam hướng đến.

Lam đã từng nói rằng, một tuổi thơ không may mắn sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống hiện tại. Và phải chăng cuộc sống của Lam đã trải qua nhiều chuyện buồn khiến Lam có cái nhìn tiêu cực như vậy?

Cuộc sống hiện tại của Lam chỉ "thiệt thòi, thiếu thốn" về vật chất thôi (Cười). Nhưng Lam là người dễ bằng lòng, dễ chấp nhận và cả sự thích nghi. Lam vẫn làm việc, đi học, viết truyện, đó là sống, chứ không chỉ đơn thuần tồn tại một cách thụ động như một số bạn trẻ hiện nay.

"Sống mạnh mẽ và yêu bằng cả trái tim" cũng là câu nói của một người chị dành cho Lam, nhưng lại được rất nhiều bạn bè, người thân trong gia đình và xã hội đã "khẳng định" câu nói trên là đúng.

Vì thế, Lam không bao giờ mang cái tôi của mình để áp đặt lên truyện và truyền tải tới bạn đọc.

Lam muốn làm việc bằng ước mơ và đam mê của mình

Liệu Lam có thay đổi cách nhìn cuộc sống của mình trong những tác phẩm tiếp theo?

Lam vẫn luôn làm mới mình, nhưng vẫn phải giữ được phong cách và nét rất riêng để tạo nên một Lâm Phương Lam không bị coi là bản sao hay núp dưới cái bóng của một tác giả nào.

Để đi đến một phần kết, phải phụ thuộc vào rất nhiều chi tiết (dù là nhỏ nhặt nhất) ở xuyên suốt tác phẩm. Lam sở hữu quyền quyết định tạo "nhân - quả", hoặc ngược lại, nhưng quan trọng là, cả Lam và độc giả tìm được lý do vì sao phải là buồn mà không thể vui, hoặc phải là vui chứ không được buồn. Bằng không, cái kết cổ tích sẽ rất miễn cưỡng, thỏa mãn một cái rất nhạt bằng việc hài lòng trong phút chốc mà quên đi nhiều điều sâu xa.

Hiện tại, Lam đã ấp ủ được tác phẩm nào chưa?

Lam vẫn "tưởng tượng" mỗi ngày (cười), nhưng chỉ là bản nháp chưa được hoàn thành. Và Lam hi vọng, ngày phụ nữ Việt Nam 20/10 tới đây, Lam sẽ viết xong một truyện vừa. Nếu có thể, đây sẽ là lời tri ân tới độc giả của Lam, những người phụ nữ của hiện đại, nhưng mà… Lam không biết là còn bao nhiêu độc giả khi nhìn thấy ba chữ "Lâm Phương Lam" mà vẫn ngồi đọc và theo dõi từng kỳ như bây giờ nữa. Có lẽ ở tác phẩm sau, Lam sẽ đổi bút danh hoặc đề tên "độc giả giấu mặt" quá. ( Cười buồn).

Lam có gặp rắc rối gì khi mọi người biết Lam là một cây bút quen thuộc của các bạn trẻ?

Có chứ, có nhiều rắc rối rất đáng sợ. Họ luôn lấy những tác phẩm của Lam để đặt lên bàn cân. Và Lam rất buồn về điều này. Bởi mỗi tác phẩm là một khía cạnh của xã hội, các bạn không nên làm phép so sánh truyện nào hay hơn truyện nào. Thay vì thế, hãy so sánh truyện của Lam với truyện của một tác giả khác khi cùng chung một chủ đề?

Lam có thể chia sẻ về cuộc sống hiện tại của mình?

Mới đây, Lam đã hoàn thành các chứng chỉ chuyên ngành kế toán với loại khá rồi. Hiện tại, Lam đang chuẩn bị theo một khóa học dài kỳ về kỹ năng viết trong ngành báo chí. Lam muốn làm việc bằng ước mơ và đam mê của mình hơn là mong muốn và sự sắp xếp của gia đình... dẫu Lam biết là sẽ rất gian nan.

Cảm ơn Lam về buổi trò chuyện này! Chúc bạn luôn thành công trong cuộc sống!

Một số tác phẩm của Lâm Phương Lam:

Ai dắt em đi qua nỗi đau?

Phía sau giảng đường

Bướm đêm và hành trình tìm hạnh phúc

Chuyện tình của nữ cầm ca

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Lạc vợ

Mưa, đường trơn, gió tạt, vạt áo mưa phồng lên như cánh buồm căng. Tôi và Hương tấp vào quán nước bên lề, đợi mưa dứt hạt sẽ trở về thành phố, kết thúc một ngày công tác ngoại thành.

Những phút giây ngần ngại trôi nhanh, chúng tôi nhanh chóng hàn huyên đủ điều. Nói đến chuyện gia đình, mắt Hương đỏ hoe. Những giọt ấm, giọt lạnh rơi trên tay, tôi không rõ là mưa hay nước mắt.

Làm chung đã bốn năm nhưng đó là lần đầu tôi có ấn tượng về Hương, cô đồng nghiệp nhỏ hơn tôi đúng một con giáp. Khoảng cách giữa chúng tôi rút ngắn dần vì từ đó Hương thường xuyên tâm sự, xin lời khuyên của tôi. Trong mắt Hương, tôi là người đàn ông chững chạc, đứng đắn, có bề dày kinh nghiệm nghề nghiệp cũng như trong cuộc sống. Chả bù cho người chồng tệ bạc, vũ phu, trăng hoa, vô trách nhiệm của Hương. Lần nào gặp tôi, cô cũng nói thế. Chúng tôi tranh thủ thời gian các nhân viên khác đi vắng để trò chuyện tại phòng làm việc hoặc nán lại lúc hết giờ. Có dịp thủ thỉ, Hương lại khóc cho số phận, khóc cho sự đổ vỡ của gia đình. Ly hôn, cô như người bước hụt chân trên cầu mà tôi là tay vịn vững chãi.

Nhìn người đàn bà trẻ khóc, tự nhiên tôi thấy có lỗi. Bên Hương mỏng manh, tôi có cảm giác như sắp hóa thành một hoàng tử tuấn tú, dũng mãnh. Đôi lúc, tôi thấy mình như quả núi sừng sững mà Hương là bụi cây nhỏ ven sườn. Với vợ, chưa bao giờ tôi thấy cảm giác ấy trỗi dậy. Có lẽ vì vợ tôi ít khóc, hay cười, luôn suy nghĩ độc lập và đảm đang, chu toàn trong ngoài. Việc gì khó, Hương cũng nhờ tôi giúp, khi cài đặt điện thoại, khi tải nhạc, khi giải quyết gút mắc trong công việc. Hương nhắc cho tôi nhận ra tôi mạnh mẽ và thật đáng tự hào; Hương nhắc cho tôi rằng phái mạnh sinh ra là để chở che. Tôi chọc Hương là "cô bé mít ướt", "cá sấu trên cạn". Tôi khám phá ra óc khôi hài, dí dỏm của mình ở tuổi ngoài 40 - toan về già. Hương thú thật bị t� �i hút hồn do tôi "ít nói mà hễ mở miệng là duyên".

Tôi và Hương dần "nghiện" nhau; xa thấy nhớ, gần thấy rộn ràng. Sự thân thiết ấy dần lọt vào tầm ngắm của những người cùng cơ quan. Thấy bất tiện, Hương gợi ý ra quán cà phê sân vườn để tâm sự cho tự nhiên, thoải mái, chẳng sợ ai nhìn nghiêng ngó dọc. Hương thật ý tứ khi gọi là "cà phê sân vườn", nghe có vẻ trong sáng, thanh lịch và "vô tội". Suy đi nghĩ lại, tôi tạm hoãn với Hương vì lý do rước con.

Bên cạnh Hương trẻ trung, nóng bỏng, vòng tay tôi bắt đầu "đi lạc" (Ảnh minh họa)

Dù chưa một lần đi riêng với người khác phái, tôi cũng hiểu vợ mình sẽ buồn và sốc thế nào khi biết chuyện. Và cũng chính vì chưa một lần "lạc vợ" nên tôi càng dễ bị khép tội nặng. Đêm, tôi thao thức mãi với "cái quán cà phê sân vườn". Trong tôi như có hai người đàn ông đang đối đầu nhau. Người đàn ông thứ nhất giục tôi cứ làm những gì mình muốn. Tại sao cứ phải trói mình vào những khuôn phép vô lý. Sống thoải mái, tận hưởng hương vị ở đời mới gọi là sống. Đàn ông đâu phải của riêng ai. Cô ấy đang hụt hẫng, tuyệt vọng, mình tiếc gì mà không mang cho cô chút hơi ấm? Vả lại chỉ ngồi quán cà phê một chút vào buổi trưa thì có mất mát gì. Mình vẫn yêu thương vợ con, sống trách nhiệm với gia đình.

Người đàn ông thứ hai lo ngại: "Mình đã có vợ hiền, con ngoan, gia đình quá hạnh phúc, còn mong gì hơn? Coi chừng thả mồi bắt bóng"… Vợ trở mình. Tay vợ hơi lạnh. Tôi đóng chặt cửa sổ để gió không len vào và kéo mền đắp cho vợ. Buổi chiều, mưa to, nhà ngập, vợ phải tát nước và lau dọn cả tiếng đồng hồ, không khéo bị cảm.

Ít lâu sau, người đàn ông thứ nhất chiến thắng. Trong quán cà phê sân vườn thơ mộng, lãng mạn, tôi và Hương bên nhau ngắm màn đêm buông xuống. Những lần khác, cạnh Hương trẻ trung, nóng bỏng, vòng tay tôi bắt đầu "đi lạc". Trong khoảnh khắc ấy, bất giác tôi nghe vọng lời vợ thời mới cưới: "Trong vòng tay anh, thời gian như ngừng trôi. Yên bình, ấm áp. Em mong được thế này mãi". Mùi thoang thoảng từ tóc Hương xua đi dòng hoài niệm. "Em thơm như cái tên" - lời ngọt ngào của tôi khiến Hương hồng đôi má.

Tôi tập làm quen với những chiêu giấu vợ, dối vợ để về trễ: họp đột xuất, tiếp khách, dự tiệc… Tin nhắn nhạy cảm cũng "bốc hơi" bên ngoài cánh cửa nhà. Hương mời sinh nhật tại nhà, tôi báo với vợ về muộn vì công tác tỉnh. Tiệc chỉ có hai người: tôi và Hương. Hương mặc chiếc áo đầm mỏng, chiếc cổ cao nuột nà, quyến rũ. Khi cúi xuống đặt chiếc bánh kem, khuôn ngực Hương lồ lộ, khiêu khích. Hương ôm quấn tôi, thổ lộ những lời nhớ thương như thể xa cách mấy tháng trời. Tiệc chỉ có hai người…

Chuông đồng hồ đánh binh bong. 9 giờ. Chiếc thìa bánh kem tôi buông xuống bàn kêu "kẻng". Tầm giờ này ở nhà vợ vẫn thường pha nước gừng, rượu trắng cho tôi ngâm chân để trị chứng phong tê thấp và giúp tôi dễ ngủ…

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Xin anh đừng bỏ tôi

Tôi yêu anh không phải xuất phát từ trái tim mình, mà là do sự ép buộc, do hoàn cảnh mà thôi. Từ lúc quen anh, nhận lời yêu anh và lấy anh tôi vẫn không có được cảm giác được bình yên, hạnh phúc. Tôi cũng không cảm nhận được vị ngọt của tình yêu như mọi người vẫn thường nói. Ngược lại, lúc nào tôi cũng thấp thỏm, lo lắng, và tôi đau khổ biết bao.

Anh ở làng bên cạnh làng tôi, khoảng tháng 10/2011 anh nhờ một người bạn của anh giới thiệu bạn gái cho, và vô tình đó lại là một người anh trai của tôi. Anh hỏi xin số điện thoại của tôi để làm quen. Lúc đó cũng tôi được nghỉ học để làm báo cáo kiến tập nên tôi về quê chơi mấy hôm, và tôi đã nhận được cuộc gọi từ anh để làm quen. Thỉnh thoảng anh gọi điện và nhắn tin cho tôi, sau đó anh mời tôi đi uống nước. Ngay từ lúc đầu nói chuyện với anh, tôi cũng chẳng có hứng thú gì, nhưng vì anh mời đi uống nước tôi đã từ chối mấy lần nên ngại, và một hôm tôi đã nhận lời. Anh nói chuyện rất thẳng thắn,mục đích mời tôi đi uống nước là để anh tìm một người gần nhà lấy vợ. Tôi thì từ nhỏ đã thích lập nghiệp phương xa, và cũng không muốn yêu rồi lấy chồng sớm nên tôi cũng nói thẳng với anh là mình chỉ có thể là bạn, là anh em thôi. Và tôi cũng không thích một chút nào cái kiểu nói chuyện của anh khi lần đầu gặp tôi mà nói thẳng thắn như vậy. Sau tối đó, thỉnh thoảng anh vẫn nhắn tin và gọi điện cho tôi, tính tôi thì cũng không thích làm phiền hay lợi dụng ai, tôi cũng nói thẳng luôn là anh và tôi chỉ có thể là bạn, là anh em thôi. Vì thế, anh cũng không liên lạc gì với tôi nữa.

Đầu tháng 6 năm nay, tự nhiên anh gọi điện cho tôi, hỏi thăm về tình hình học tập và khi nào tôi ra trường. Tôi tưởng anh vẫn còn số điện thoại của tôi nhưng không phải, anh đã xóa số của tôi, giờ anh xin lại để hỏi thăm. Anh mời tôi đi uống nước, tôi định không đi nhưng anh mời nhiệt tình, và anh cũng là anh trai của một người bạn học cấp 2 cùng tôi. Trước khi đi chơi cùng ai, tôi cũng suy nghĩ rất kỹ, và tôi còn nghĩ mẹ anh và mẹ tôi ngày trước học cùng nhau, bố anh và bố tôi ngày trước còn đi bộ đội cùng nhau nữa. Mấy hôm trước tôi đi chùa cùng mẹ và vô tình gặp mẹ anh, mẹ tôi và mẹ anh còn trêu tôi, rồi muốnhai gia đình là thông gia với nhau.

Sau đó tôi cũng nhận lời đi uống nước với anh. Anh có hỏi tôi là từ năm ngoái đến giờ đã yêu ai chưa, và tôi có muốn lấy chồng gần không? Tôi cảm thấy thẹn lòng khó trả lời vì tôi đã yêu một người bạn học cấp 3 cùng tôi, nhưng đó là tình cảm từ một phía, chỉ là tôi yêu đơn phương. Tình yêu đơn phương đó xuất phát từ trái tim tôi và từ người mẹ của tôi. Do mẹ tôi sức khỏe không tốt vì thương mẹ tôi đã từ bỏ ước mơ đi xa, tôi xác định lấy chồng gần nhà để được gần mẹ, chăm sóc mẹ nên tôi mới nảy sinh ra tình yêu đơn phương đó. Khi đang uống nước thì trời mưa, vì đó là quán cafe và hôm đó ít khách nên tôi và anh chuyển lên tầng 2 ngồi mà không có ai. Nói chuyện một lúc, rồi lặng im, sau đó anh đã trao cho tôi những nụ hôn say đắm. Tôi đã cố gượng mình đẩy ra nhưng con gái mà, bao giờ chẳng yếu hơn con trai. Tôi đã dùng tất cả sức mình nhưng không đẩy được. Rồi anh đưa tôi về, vì sự tức giận với thái độ và hành động của anh, tôi đã đấm nhẹ vào anh, anh còn thách tôi đấm nữa, tôi tức nên đấm luôn. Vàanh đã không cho tôi về nhà mà phóng xe thẳng vào nhà nghỉ. Tôi đã cố gắng nhưng không chạy được, anh kéo tôi vào phòng làm chuyện đó rồi ép tôi phải hứa và thề là sẽ lấyanh thìanh mới dừng lại. Tôi chưa một lần nhận lời yêu ai,chưa cóquan hệ gì với ai, tôi không sống thoáng như thế hệ trẻ bây giờ. Tôi chỉ muốn yêu một người và lấy người đó. Tuy tôi không có tình cảm gì với anh, nhưng đã có quan hệ rồi, tôi chung thủy và đành nhận lời yêu anh, hứa với anh là sẽ lấy a nh.

Anh muốn chia tay nhưngvì cái thai tôi phảicầu xin anh quay lại (Ảnh minh họa)

Vì lời hứa đó, hôm sau tôi lại nhận lời đi chơi với anh. Tôi rất sợ khi nghĩ về chuyện đó và cảnh cáo anh không được như vậy, anh hứa sẽ không lặp lại. Dù tôi không yêu anh nhưng tôi không muốn mất anh, sợ anh đi lăng nhăng nên tôi lại để anh quan hệ. Sau đó tôi bị chậm kinh, tôi sợ mình sẽ có thai, tôi đã nói với anh rất nhiều lần về chuyện này, và muốn anh hay gia đình anh có ai đó đến xin phép gia đình tôi. Nhưnganh không bao giờ nghe tôi nói, và không quan tâm gì đến chuyện đó. Anh còn nghĩ tôi có quá khứ gì về tình yêu, và tôi không còn trong trắng, trong khi tôi chưa từng nhận lời yêu ai, chưa từng có quan hệ gì với ai, dù chỉ làmột nụ hôn. Tôi còn chưa nghi ngờ và nói đến chuyện của anh vậy mà anh cứ nghĩ xấu về tôi, làm tôi tìm đủ mọi cách để than h minh. Vì anh nghĩ xấu về tôi, có những thái độ và hành động không tốt với tôi nên tôi rất hay bực mình, nhưng tôi vẫn kìm nén được sự tức giận đó. Vậy mà, anh lại chuyển sang lo sợ tôi, anh bắt tôi phải thề và hứa là sau này tôi sẽ là một người vợ hiền, dâu thảo. Chuyện đó thì không khó, vì đó là bản chất con người tôi đã có, và sẽ làm được.

Thời gian trôi, tôi rất sợ mình có thai, và anh không vào nhà tôi xin phép gia đình tôi, anh cũng không cho gia đình anh biết là anh yêu tôi. Vì thế, tôi luôn lo sợ anh sẽ bỏ rơi tôi, thỉnh thoảng tôi quá tức giận không kìm nén đượcvà không nghe lời anh, không đi chơi với anh, không cho anh làm chuyện đó nữa nếu chưa được sự cho phép của gia đình, và gia đình vẫn chưa biết anh yêu tôi, đôi lúc tôi còn quát anh nữa. Anh lại lấy lý do đó, lo sợ tôi đanh đá, ương bướng, khó bảo... nên anh bảo tôi và anh không hợp nhau, nếu lấy nhau thì suốt ngày cãi nhau. Tôi căm ghét anh, nhưng vì trách nhiệm cái thai, mà bản chất tôi từ nhỏ là một người con gái ngoan hiền, không chơi bời. Tôi đã phải hứa và thề nhiều lần với anh vậy mà anh vẫn không cho gia đình anh biết, anh vẫn chưa muốn cưới tôi.

Vì mẹ tôi bị bệnh thoái hóa đốt sống và thoát vị đĩa đệm trường hợp nặng, mẹ không lao động nặng được, không đi lại được nhiều. Tôi thì chưa đi làm được tiền, mà mẹ thì luôn phải mất tiền thuốc, gia đình kinh tế khó khănnên tôi muốn dành nhiều thời gian để ở nhà giúp mẹ, dù chỉ là nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo. Khi mẹ đau yếu thì việc nhỏ như vậy có người làm cho cũng đỡ mệt, đỡ đau. Tôi sợ thời gian cái thai sẽ phát triển, mặc dù ở bên anh tôi không được thoải mái, hạnh phúc mà ngược lại thì rất khó chịu, nhưng tôi sống vì bổn phận làm con để chăm sóc mẹ, không để tiếng xấu cho gia đình, và tôi sống có trách nhiệm với cái thai nên tôi đã phải cầu xin anh nhiều lần để anh không bỏ tôi, để anh sớm có quyết định hỏi cưới tôi, và mong anh sẽ không lăng nhăng, chơi bời... Nhưng anh vẫn thờ ơ như không, anh nói tôi và anh không hợp nhau, lấy nhau về sẽ cãi nhau suốt ngày.

Lúc trước, anh nói muốn chia tay nhưngvì cái thai nên tôi cầu xin anh mà vẫn không được. Tôi không muốn phá thai, tôi đã quy y tam bảo, là đệ tử của Đức Phật, tôi không sát sinh, con kiến tôi còn không muốn sát sinh thì nói gì đến con người. Nên tôi định ở quê tìm việc gì làm, để thuận tiện chăm sóc mẹ, khi nào thai phát triển lớn hơn, để lộ cái bụng to thì tôi xin phép mẹ ra Hà Nội làm, rồi tôi vào chùa Bồ Đề nhờ các sư thầy thương giúp, cho tôi được ở chùa sinh con, và nhờ sư thầy chăm nuôi bé giúp tôi, khi sinh xong tôi sẽ về quê thăm mẹ rồi tìm việc làm lấy tiền nuôi con và chăm sóc mẹ. Nhưng giờ thấy mẹ sức khỏe ngày càng không tốt, bệnh thì chưa khỏi nên tôi vẫn đang cố gắng tìm mọi cách để mong anh đừng bỏ tôi, sớm cưới tôi. Vì sự việc đ� � như thế này, tôi cũng đành chấp nhận và cố gắng vượt qua, nhà anh ở làng bên nhưng cũng gần nhà tôi nên tôi có thể đi lại về thăm và chăm sóc mẹ được.

Các bạn ơi, tôi vẫn không biết anh có thể cưới mình không, tôi đã nói rất nhiều, thậm chí còn cầu xin mà vẫn chưa được. Mong các bạn cho tôilời khuyên đểtôi vượt qua được khó khăn này.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

9x sát hại, cưỡng bức thi thể bạn gái

Phạm tội khi chưa đủ 18 tuổi nên Thương bình thản đón nhận mức án còn tội ác hắn gây ra thì cha mẹ nạn nhân ngày ngày phải gánh chịu.

Hàng trăm người dân của phường Thống Nhất, thị xã Buôn Hồ đã có mặt tại sân Toà án nhân dân (TAND) tỉnh Đắk Lắk từ sáng sớm để chứng kiến ngày đền tội của kẻ thủ ác. Đúng 7h, Thương cùng đồng bọn bước xuống từ trong chiếc xe đặc chủng. Khoác trên người chiếc áo thun mặc cùng chiếc quần thể dục, đầu tóc cắt tỉa gọn gàng, gương mặt của chúng chẳng có vẻ gì phạm tội ngoài chiếc còng dính chặt đôi tay.

Sự mất tích bí ẩn của thiếu nữ xinh đẹp

Theo cáo trạng, sáng 2/11/2011, anh Đỗ Văn Nghiệp (1970, trú thôn 7, Bình Minh, xã Bình Thuận, thị xã Buôn Hồ, Đắk Lắk) cùng vợ và hai con trai vào chòi rẫy của gia đình tại buôn Yao, xã Ea Tul, huyện Cư Mgar để chuẩn bị thu hoạch cà phê. Trong lúc múc nước tưới cây, anh Nghiệp phát hiện nước có mùi hôi nồng nặc. Kiểm tra giếng, anh thấy có một bao tải nổi lên trên mặt nước. Nghĩ là xác động vật do người dân vứt xuống nên anh đã cùng các con đang làm rẫy gần đó phụ mình vớt lên.

Tuy nhiên, khi mở bao tải ra những người có mặt vô cùng kinh hoàng bởi bên trong là một xác người đang phân hủy. Nhận được tin báo, công an tỉnh Đắk Lắk đã nhanh chóng có mặt tại hiện trường để khám nghiệm và điều tra, truy xét vụ việc. Qua chiếc phù hiệu học sinh, nạn nhân được xác định là em Nguyễn Thị Quỳnh Hương (sinh năm 1996, trú tổ dân phố Tân Hà 2, phường Thống Nhất, thị xã Buôn Hồ). Hương đã được gia đình thông báo mất tích từ ngày 19/5/2011.

Ngay sau khi xác Hương được tìm thấy, cơ quan điều tra nhận định Hương có thể đã bị giết và vứt xuống giếng từ ngày 19/5. Nhưng thời điểm đó là mùa mưa nên người dân không sử dụng đến giếng nước để bơm, tưới cà phê, do đó vụ việc đã không được phát hiện. Khi được tìm thấy, toàn bộ số tài sản Hương đã mang theo gồm xe máy, dây chuyền vàng, nhẫn vàng, đồng hồ, điện thoại, cặp sách... đều biến mất.

Công tác điều tra, xác minh ban đầu gặp không ít khó khăn bởi Hương khá xinh, tính tình sôi nổi, hát hay, giao thiệp rộng nên có không ít bạn bè, nhất là bạn trai. Bằng các biện pháp nghiệp vụ sắc bén, lực lượng đã đưa Nguyễn Quốc Diễn (1992, trú tổ dân phố Tân Hà 4, phường Thống Nhất, thị xã Buôn Hồ) vào vòng nghi vấn. Qua đấu tranh, Diễn bỗng "nhớ ra" mình có liên quan đến cái chết của Hương, tuy nhiên chỉ là tham gia với vai trò phụ, còn người trực tiếp ra tay sát hại nạn nhân là Nguyễn Hoài Thương (sinh năm 1994) - bạn cùng xóm của Diễn.

Hành động sát nhân tàn độc với bạn gái của sát thủ tuổi teen

Tại cơ quan điều tra, Thương đã khai nhận tội ác của mình. Thấy Hương xinh xắn nên Thương đã làm quen trong một lần cô bé đưa máy tính đến nhà nhờ anh trai Thương sửa. Sau nhiều lần điện thoại, nhắn tin, cả 2 đã nảy sinh tình cảm. Thương khai rằng do có quan hệ khá thân thiết nên Thương đã cho bạn gái vay gần 3 triệu đồng. Khoảng 10h30 ngày 19/5, Thương mượn điện thoại của Diễn liên lạc với Hương, hẹn đến rẫy cà phê nói chuyện tiền bạc.

Khi cả 2 đến nơi hẹn thì có điện thoại gọi đến số máy của Thương. Hương giật điện thoại thấy tên con gái gọi nên tắt máy và chửi Thương xối xả vì cho rằng bạn trai bắt cá 2 tay. Không chịu được cách nói hỗn hào của Hương, gã trai trẻ điên tiết dùng cùi chỏ đánh mạnh vào gáy cô gái. Chưa hả cơn giận, gã ta tiếp tục bóp cổ Hương đến khi cô bất động. Mặc dù biết Hương đã chết nhưng trước sắc đẹp của cô bạn tuổi dậy thì, Thương không cầm lòng được nên đã bế nạn nhân vào sâu trong rẫy để thực hiện hành vi đồi bại.

Sau đó, hắn lấy xe máy của Hương chạy đi tìm Diễn nhờ giúp đỡ. Quay trở lại chỗ gây án, Thương gỡ toàn bộ nữ trang trên người bạn gái rồi cùng Diễn bỏ xác Hương vào bao tải. Tiếp đó, cả hai đưa xác đến rẫy anh Nghiệp cách đó chừng 2km ném xuống giếng để phi tang. Số tài sản cướp được, Thương đưa chị gái nói được trả nợ còn xe máy thì hắn đem bỏ xuống một cái giếng trong rẫy cà phê ở một nơi khác. Sau khi gây án và phi tang mọi chứng cứ, Thương ung dung làm việc bình thường trong lúc cha mẹ Hương vật lộn với nỗi khổ tìm con. Tuy nhiên, lưới trời lồng lộng, kẻ giết người phải tra tay vào còng vì tội ác hắn đã gây ra hơn 5 tháng trước.

Dửng dưng nhận tội vì biết sẽ thoát án tử hình

Sáng 10/7/2012, tại TAND tỉnh Đắk Lắk, Nguyễn Hoài Thương cùng kẻ giúp sức phi tang xác thiếu nữ đã phải đứng trước vành móng ngựa. Hơn một năm sau ngày cô bé xấu số mất, luật pháp được thực thi. Hai tên tội phạm một cao, một thấp, gương mặt chưa hết non nớt cứ cúi gằm mặt để tránh những ánh nhìn căm phẫn của những người dự khán. Tuy nhiên khi bị thẩm vấn, Thương lạnh lùng khai nhận hành vi tàn ác của mình.

- Tại sao bị cáo lại dùng cùi chỏ đánh vào gáy bị hại? - Vị chủ tọa nghiêm giọng hỏi.

- Lúc đó bị cáo nhận điện thoại của bạn, Hương thấy thế nên ghen rồi nói hỗn hào nên bị cáo tức giận mới làm như thế. - Nhìn thẳng về phía những người thực thi công lý, Thương thản nhiên trả lời.

- Đã đánh Hương ngã xuống sao bị cáo còn bóp cổ? Mục đích của bị cáo là gì? - Vị chủ tọa gay gắt.

- Bị cáo không có mục đích nào khác. Tại Hương la hét nên bị cáo bóp cổ để cô ấy đừng kêu la ầm ĩ. - Miệng nói, đầu lắc liên hồi, Thương bao biện cho hành động tàn ác của mình.

- Bị cáo nói yêu thương nạn nhân, không muốn giết người nhưng khi thấy nạn nhân bất động, bị cáo không cứu giúp mà còn thực hiện hành vi giao cấu? Bị cáo nghĩ gì mà lại làm như thế? – Vị chủ tọa hỏi dồn để làm rõ động cơ của kẻ thủ ác.

Hai tay đan chặt vào nhau, Thương không trả lời, các cơ mặt căng cứng, lì lợm.

Phía hàng ghế dự khán, chị Ly, mẹ nạn nhân Hương ôm chặt di ảnh cô con gái xinh đẹp mà nước mắt giàn giụa. Chị đã gầy rộc sau khi Hương mất tích rồi tin con gái bị giết, xác nằm dưới giếng đã khiến chị bao phen chết đi sống lại. Chị có mặt ở đây chỉ với mong muốn nhận thấy sự ăn năn hối lỗi từ bị cáo. Thế nhưng lời khai của hắn chỉ làm người mẹ càng thêm đau đớn vì Thương chỉ đổ lỗi cho con gái chị.

Sau phần thẩm vấn, vị đại diện Viện Kiểm sát nhận định hành vi của các bị cáo là tàn ác, dã man, coi thường pháp luật khi tước đi mạng sống của bị hại, gây đau thương tang tóc cho gia đình nạn nhân, gây hoang mang trong cộng đồng... Tuy vậy, nhưng vì gây án khi chưa đủ 18 tuổi nên Kiểm sát viên đề nghị mức án tổng cộng cho 3 tội "Giết người, hiếp dâm trẻ em, cướp tài sản" là 18 năm tù.

Luật sư bào chữa cho Thương cũng đồng ý với tội danh và mức án do Kiểm sát viên đưa ra. Tuy nhiên luật sư cũng mong HĐXX xem xét giảm nhẹ tội cho các bị cáo bởi tuổi đời còn rất trẻ, hiểu biết pháp luật hạn chế, hoàn cảnh gia đình khó khăn nhưng đã cố gắng khắc phục hậu quả tuy gia đình bị hại không nhận... Được nói lời nói sau cùng, Thương thở dài rồi quay xuống xin lỗi gia đình bị hại. Kẻ sát nhân mong cha mẹ Hương tha thứ cho mình và xin HĐXX xem xét để hắn sớm có cơ hội trở về với xã hội chuộc lại lỗi lầm.

Nguyễn Hoài Thương và Nguyễn Quốc Diễn trước vành móng ngựa.

Nỗi đau người mẹ

Giờ nghị án, chị Ly ôm di ảnh con gái ngồi dựa đầu bên người thân đau đớn. Người phụ nữ với dáng vẻ gầy guộc, gương mặt phờ phạc, mắt trũng sâu, hai má hóp lại vì thương nhớ con, khó khăn lắm mới nén được nỗi đau. Chị tâm sự: Hương là cô con gái duy nhất của anh chị. Cô bé xinh xắn, ngoan hiền, học hành giỏi giang, chưa bao giờ làm mất lòng một ai. Hôm đó không thấy con về, điện thoại tắt, vợ chồng chị bấn loạn tìm con khắp nơi. 5 tháng trời con mất tích thì hơn 150 ngày chị thấp thỏm trong hy vọng. Thế mà con gái đã ra đi không một lời từ biệt khiến chị như hóa điên trước nỗi đau cùng cực.

Chị Ly kể, khi biết Thương khai với cơ quan điều tra về nguyên nhân hắn ra tay sát hại Quỳnh Hương, gia đình chị đã rất căm phẫn. "Khi cơ quan điều tra bắt được Thương, vợ chồng tôi từng bàn với nhau nếu nó thành khẩn khai báo sự thật thì sẽ làm đơn xin tòa giảm án để nó còn có cơ hội làm lại cuộc đời. Nhưng lời khai của Thương không đúng sự thật mà cố tình bôi nhọ phẩm giá của con gái tôi. Nhìn di ảnh con bé đây có ai nghĩ nó non nớt, ngây thơ thế này mà mượn tiền, bồ bịch lăng nhăng rồi ghen tuông để thằng Thương phải giết như thế?".

Người mẹ cũng cho biết ngày phát hiện xác bé Hương dưới giếng thì ở xóm, Thương đã phao tin cô bé mượn tiền của mình nhưng không trả thì đã chết. Người mẹ phẫn uất nói: "Gia đình Thương khó khăn và nó cũng chỉ mới 17 tuổi, còn phải đi làm mướn kiếm tiền thì làm gì có nổi 3 triệu đồng cho bé Hương vay. Với lại con bé không biết trưng diện, đua đòi và là con gái một nên vợ chồng tôi cũng không để con thiếu thốn để phải mượn số tiền nhiều như vậy. Đâu phải người đã chết rồi muốn nói gì thì nói, oan cho con bé quá".

Sau thời gian dài nghị án căng thẳng, HĐXX đã tuyên phạt kẻ sát nhân mức án 18 năm tù giam về tội giết người, 7 năm tù về tội hiếp dâm trẻ em và 4 năm tù về tội cướp tài sản. Tuy nhiên do lúc gây án, Thương chưa đủ tuổi thành niên nên tổng mức án mà kẻ sát nhân phải chấp hành là 18 năm tù giam. Đồng thời hắn phải bồi thường cho gia đình bị hại số tiền trên 120 triệu đồng. Còn kẻ giúp sức phi tang xác nạn nhân Nguyễn Quốc Diễn bị phạt 18 tháng tù giam về tội che giấu tội phạm.

Đã biết trước mức án đưa ra không thể quá 18 năm, nhưng nghĩ về cái chết thê thảm của con gái, chị Ly chỉ biết ôm chồng mà khóc nức nở. Kẻ thủ ác chỉ phải nhận mười mấy năm tù, còn cô con gái xinh đẹp của chị đã phải ra đi vĩnh viễn. Thất thểu rời khỏi phòng xử, cái bóng gầy gò của người phụ nữ đổ dài trên mặt sân đầy nắng. Chị sẽ sống sao khi cái chết đau đớn của đứa con vẫn mãi gặm nhấm trái tim người mẹ?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Con ham chơi bị cha ruột chất rơm đốt

Sáng 25/7, PV đã trực tiếp đến gia đình ông Lê Văn Lương, song chỉ thấy vườn không nhà trống. Hỏi thăm những gia đình xung quanh thì được biết, kể từ khi đốt con cho đến giờ, ông Lương không hề có ở nhà.

Ông Nguyễn Đình Song, Trưởng CA xã Vĩnh Hiền cho biết, chúng tôi đã cử CA viên xuống nắm bắt tình hình sự việc và chỉ mới khai thác được thông tin ông này chỉ dùng rơm khua khua hù dọa con chứ không hề có chuyện đốt. Tuy nhiên, khi đề cập về tình trạng thương tích của cháu bé, ông Song thừa nhận là có việc đốt, song hiện chưa thể khai thác được gì vì bố mẹ cháu bé luôn trong tình trạng vắng nhà. Cũng theo ông Song, hiện chúng tôi đang thẩm tra kỹ nguồn tin để báo cáo sự việc lên cấp trên để có biện pháp xử lý kịp thời.

Tiếp xúc với PV tại BV, Tài kể, chiều 22/7 khi em đi chơi game cùng bạn về thì bị bố dùng cây đánh nhiều cái vào mặt gây thương tích, sau đó ông tiếp tục dùng dây cột em vào gốc cây ở góc nhà và chất rơm khô phía dưới chân đốt. Lửa cháy dữ dội. Thấy vậy, mẹ Tài là bà Lê Thị Thiết chạy ra cởi trói cho con cũng bị ông Lương dùng cây đánh gây bầm tím ở cánh tay.

Hàng xóm đã gọi điện cho cô ruột của Tài đến đưa em đi cấp cứu. Được biết, Tài hiện đang học lớp 7B trường THCS Đinh Tiên Hoàng, thuộc xã Vĩnh Hiền, huyện Vĩnh Linh. Theo nguồn tin của PV, không riêng gì việc chất rơm đốt con, trong những năm qua, ông Lương thường dùng vũ lực để dạy con.

Bác sĩ Nguyễn Cảnh Toàn, Trưởng khoa ngoại BV Đa khoa huyện Vĩnh Linh cho biết, bệnh nhân Tài bị bỏng nặng, diện tích bỏng chiếm 3% toàn thân cùng nhiều vết xước, bầm trên mặt. Hiện BV đang tích cực điều trị cho em nhưng chưa xác định được thời gian hồi phục.

Theo luật sư Hoàng Văn Hướng, Trưởng VPLS Hoàng Hưng, Đoàn Luật sư Hà Nội, nếu làm rõ được hành vi dùng rơm đốt con trai thì hành vi đó có dấu hiệu cấu thành tội cố ý gây thương tích, có tình tiết tăng nặng theo điểm d, Điều 104, BLHS (phạm tội đối với trẻ em) hành vi này cần được xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Những cô nàng kiêu ngạo đều ngốc

Anh có một câu đố mà mãi đến giờ này anh mới nghĩ ra câu trả lời…

Khi K. nói câu ấy, chúng tôi đang ngồi trong một nhà hàng nhỏ ở khu phố Đông sầm uất giữa thành phố Đài Bắc để ăn tối cùng nhau, như thường lệ vào mỗi kỳ nghỉ cuối tuần.

- Câu đố gì? – Tôi vừa nghịch miếng súp-lơ trên đĩa, vừa hỏi chăm chú.

- Một câu đố về tình yêu! – Anh thò dĩa sang cướp miếng súp-lơ từ đĩa tôi, bỏ tọt vào mồm mình.

- Tình yêu? – tôi kinh ngạc giương mắt nhìn anh, ngỡ ngàng bởi đã lâu lắm rồi không nghe thấy anh thốt lên cái từ ấy.

Có một số nam giới không cần tình yêu mà vẫn sống. K. chính là loại đàn ông ấy. Anh ta có thể chỉ vì một cú điện thoại của bạn bè mà nửa đêm xông ra ngoài đường mưa gió, thế nhưng lại lười biếng việc dành cho bạn gái một cái ôm. Hoặc chính xác hơn là, quen K. từng ấy năm mà tôi chưa từng thấy anh ta yêu cô nào cả!

- Thế em nào mà xui xẻo nên bị anh yêu phải? – Tôi cay độc hỏi.

- Xui xẻo? Phải gọi là tốt số mới đúng chứ! – Anh ta lườm tôi một cái.

- Chà, thế có thật là anh đã yêu rồi à?

- Anh chưa nói thế nhé! – Anh lại xiên cả miếng cà rốt từ đĩa tôi, rồi bỏ vào mồm thản nhiên nhai – Này, ngon thế này mà em không chịu ăn thử đi, kén ăn có hại cho sức khỏe đấy!

- Thôi đừng có đánh trống lảng nữa ông ơi!

- Quen nhau từng ấy năm, mà có bao giờ anh chàng này mở mồm ra chê tôi kén chọn đồ ăn đâu, thế mà giờ mới nói lộ ra nhé! – Thế rốt cuộc sự thể thế nào?

- Có một em đang yêu anh!

Cái tin sốt dẻo ấy mà anh này nói ra bình thản, như thể chuyện thường ngày.
Tôi nghĩ thực ra chuyện này là tất yếu, K. tuy tính tình hơi lạnh lùng, không săn đón lấy lòng bạn gái, nhưng cũng nhiều cô nàng bây giờ lại thích mẫu người thế này. Nên có người yêu K. đâu phải chuyện gì to tát, chỉ lạ một điều là anh ta bắc câu chuyện này lên mồm để nói một cách bình thản.

- Thế cô ấy tỏ tình với anh à?

K. lắc đầu:

- Anh cảm nhận được thôi!

- Lỡ anh nhầm thì sao? – Tôi cố ý khích bác.

- Không thể nhầm được. Cô ấy yêu anh suốt mấy năm rồi!

Chỉ có tôi ngốc nghếch mới không nhận ra tình cảm của mình bấy lâu (Ảnh minh họa)

Suốt mấy năm? Ai vậy? Amy hay là Lucy? Chắc đều không phải, Amy vừa cưới chồng tháng trước, còn Lucy thì vừa chia tay người yêu đã yêu suốt năm năm trời.

- Này, thế cô nào mà kiên nhẫn đến thế?

K. bật cười:

- Cô ấy làm gì có tính kiên nhẫn, chính anh cũng không hiểu vì sao cô ấy lại có thể nhẫn nại âm thầm suốt thời gian dài đến thế.

- Nghe ra có vẻ anh cũng rất thích cô này!

- Thích chứ, sao không thích!

- Nếu hai anh chị đều phải lòng nhau rồi, sao không yêu nhau luôn đi?

- Vì cô ấy không chịu tỏ tình!

- Hả?

- Cô ấy không chịu nói là "Em yêu anh!".

- Trời! – Tôi sững cả người – Thế nhưng anh là đàn ông, anh phải tỏ tình trước mới đúng chứ!

- Anh là một ngời đàn ông kiêu hãnh, nên anh phải chờ cô ấy ngỏ lời trước.
K. nhìn chăm chú vào mắt tôi, ánh nhìn rất lạ. Tôi bỗng nhiên có một cảm giác trống trải sâu trong trái tim. Tôi nói:

- Hy vọng anh không yêu phải cái cô nàng còn kiêu hãnh hơn cả anh!

K. nói:

- Thì không may cô ấy lại chính là như thế, nên anh sắp sửa chào thua rồi.

Anh chén nốt miếng rau còn sót lại trên đĩa của tôi, nói tiếp:

- Thứ bảy tuần sau, anh sẽ hẹn cô ấy đi để ngỏ lời.

- Thế là tuần sau chúng ta sẽ không hẹn nhau đi ăn nữa? – Tôi gọi người phục vụ đến để thu dọn bát đĩa, cũng là để khỏa lấp những cảm xúc lan man đang ở trong lòng tôi. Bản thân tôi cũng không hiểu, giữa chúng tôi là điều gì, hay chỉ là những bữa ăn cuối tuần. Mỗi lần hẹn đi ăn cuối tuần, đều đặn giống như một sợi dây ràng buộc giữa tôi và K., mà bước qua sợi dây đó chúng tôi có thể sẽ là người yêu, nhưng mất đi sợi dây đó, chúng tôi sẽ không có gì liên hệ giữa hai người nữa.

- Thôi thế cũng được, em muốn đi về nhà! – Tôi không đợi K. đáp, nói luôn.

- Vẫn còn món bánh ngọt tráng miệng nữa! - K. nói.

- Em chẳng muốn ăn.

K. nhìn tôi, không nói gì, vẫn ngồi yên. Người phục vụ bưng tới món tráng miệng, là bánh Tiramisu cả hai chúng tôi đều yêu thích.

- Đố em, có một thứ gì đó quý giá hơn hẳn tình yêu, thế nhưng chúng ta lại thường phải vứt bỏ nó đầu tiên và giữ tình yêu lại? – Anh ta đột ngột hỏi tôi.

Tôi chẳng muốn động não làm gì nữa, chỉ muốn về nhà cho nhanh.

- Em không thích giải câu đố.

- Em thật là... – Anh ta cắn thìa, nói.

- Em thì sao?

- À, không sao. – Anh ta nhấc áo khoác trên vai ghế lên – Để anh đưa em về vậy.

Suốt dọc đường về, chúng tôi không nói gì với nhau, như thể đang dự đoán trước sự chia tay trong tương lai gần. Cho đến lúc xe của K. đỗ trước cửa nhà tôi, K. mới buông ra một câu ngắn gọn:

- Đó là thể diện của người đàn ông!

- Hở?

- Thể diện của đàn ông luôn quan trọng hơn tình yêu, thế nhưng đàn ông lại phải vứt bỏ sự kiêu hãnh ấy trước, bởi người phụ nữ mà anh ta yêu.

K. giữ tay tôi lại khi tôi vừa đưa ra mở cửa xe, trên mặt K. là một vẻ bất nhẫn mà từ xưa tới nay tôi chưa từng thấy:

- Thưa quý cô ngốc nghếch bởi vì quá kiêu hãnh, thứ bảy tuần sau cô có rành không?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Andrea sexy đón sinh nhật tuổi 17

Bữa tiệc sinh nhật của Andrea có khoảng 100 khách mời, trong đó có sự góp mặt chủ yếu của gia đình, người thân, bạn học và các người mẫu của công ty venus như: giám đốc Hạ Vy, siêu mẫu tuổi teen Hà Phương, người mẫu Vy Hạnh, người mẫu trẻ Kiều Anh...

Sống ở Việt Nam đã lâu nhưng Andrea vẫn giữa những nét văn hóa đặc trưng của người phương Tây. Cô niềm nở ôm hôn những người bạn đến chung vui trong ngày sinh nhật của mình. Không khí bữa tiệc diễn ra vô cùng ấm cúng, thân mật và gần gũi.

Andrea diện chiếc đầm xanh gợi cảm đón sinh nhật

Dù anh chàng người yêu hot boy Baggio không thể bay ra Hà Nội để đón sinh nhật cùng cô nhưng Andrea vẫn không giấu được niềm hạnh phúc:"Hôm trước, em có vào Sài Gòn chơi, anh Baggio và bố anh ấy đã tổ chức sinh nhật sớm cho em rồi. Em cảm thấy rất vui vì gia đình Baggio rất ủng hộ tình yêu của hai đứa và cũng coi em như con cái trong nhà".

Kết thúc bữa tiệc, Andrea thân tình cảm ơn mọi người:"Cảm ơn mọi người đã đến chung vui cùng Andrea trong ngày lễ sinh nhật ý nghĩa này. Đây quả thật là bữa tiệc sinh nhật ý nghĩa nhất của An từ trước đến nay".

Một số hình ảnh trong bữa tiệc sinh nhật Andrea:

Andrea nghịch ngợm đội chiếc mũ hip hop của một người bạn

Giám đốc Venus miền Bắc Hạ Vy và người mẫu Vy Hạnh

Siêu mẫu tuổi teen Hà Phương mặt mộc đến dự sinh nhật

Người mẫu trẻ Hà Kiều Anh

Andrea chuẩn bị thổi nến sinh nhật

Cậu em trai của Andrea cũng rất hứng khởi đón sinh nhật cùng chị gái

Andrea bên cạnh mẹ kế và một người bạn

Andrea thân thiết bên những người bạn học

Hạnh phúc bên người thân

Và chia sẻ niềm hạnh phúc trong ngày sinh nhật

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS